<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[.:: Love 12A8 ::.]]></title> 
<link>http://love12a8.com/blog/index.php</link> 
<description><![CDATA[Forever 12A8]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[.:: Love 12A8 ::.]]></copyright>
<item>
<link>http://love12a8.com/blog/read.php?44</link>
<title><![CDATA[Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ! (p3)]]></title> 
<author>nobita &lt;antuongpro241188@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góc tâm hồn]]></category>
<pubDate>Sat, 17 Jul 2010 14:10:11 +0000</pubDate> 
<guid>http://love12a8.com/blog/read.php?44</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	CHƯƠNG III: MẸ VỢ <br/><br/>Lần tôi thấy Hạ Âu cười nhiều nhất, đó là vào dịp sinh nhật cô. <br/>Tối hôm trước tôi đang ngồi soạn văn bản trên máy tính, Hạ Âu rửa bát xong, kéo ghế đến ngồi kề tôi. <br/>Mấy hôm trước tôi mua cho cô cái váy trắng mặc ở nhà, đây là món quà đầu tiên tôi tặng cô, khi cô ấy đón lấy cái váy tầm thường ấy, cô ấy đã cười, cô chỉ mỉm miệng, nhưng mặt hân hoan. Rồi sau đó cô ấy liên tục mặc nó, cô như thể một bông hoa gạo trắng bay lang thang trong căn phòng. Trông cô có vẻ nữ tính hơn cả lúc trước. <br/>Thì tôi đã nói, cô ấy tiềm ẩn sự quyến rũ. <br/>Khi đó cô đang mặc chiếc váy này, cô cách tôi một khoảng vừa đủ để tôi biết mùi hương thơm phụ nữ trên cơ thể cô, thoáng qua. Tôi thấy tôi khó mà tập trung làm việc được nữa, quay sang liếc cô một cái, vốn cái nhìn của tôi đầy trách móc, bỗng dưng gặp đôi đồng tử long lanh cười. <br/>Hạ Âu đang cười, tôi thốt nhiên cảm giác mùa xuân tràn ngập căn phòng, với cỏ hoa lãng đãng xao động. <br/>Nỗi khó chịu tiêu tan hoàn toàn. <br/>- Em cười à, Hạ Âu? <br/>- Vâng. - Cô đáp, còn gật đầu thơ trẻ, vô cùng đáng yêu. <br/>- Lạ thật đấy, nói xem nào, cái gì làm em vui? <br/>- Từ ngày mai, em đủ tuổi kết hôn rồi! - Cô nói. <br/>Ngày mai cô ấy có thể kết hôn? Nghĩa là sao? Hạ Âu quen thói lấp lửng. <br/>- Mai em tròn 20. - Cô ấy đáp nhẹ, cười, tôi lại có thể cảm thấy cái cười hiếm hoi rung động lòng người. <br/>Tôi không muốn nói tiếp câu chuyện của cô, vì, chẳng lẽ bạn thích nói chuyện cưới xin với một con đĩ hai mươi tuổi sao? <br/>- Ờ, à, tốt đấy, lớn rồi còn gì. Hạ Âu, nói xem, thích quà gì nào. <br/>Phụ nữ nói với bạn về sinh nhật của họ, lại với mắt nhìn chờ mong thế kia, hẳn đều có hàm ý về quà tặng. Hạ Âu là người phụ nữ thực tế và không vòng vo. <br/>- Em đòi, thì anh sẽ cho chứ? <br/>Tôi kinh ngạc nhìn người phụ nữ đang nghi ngờ kia, đôi đồng tử như thuỷ tinh nhìn tôi với cái nhìn trong veo của con trẻ. <br/>- Không, phải xem em đòi gì. Bởi tôi rốt cuộc cũng chỉ là một người làm thuê cho người khác. Không thể cho em nào nhà nào xe v.v... - Tôi ngẫm nghĩ, kết hợp với lời nói trước đó của cô ấy, thấy rất buồn cười, lẽ nào cô ấy đòi tôi cưới? - Tất nhiên, tôi càng không thể hứa hẹn với em những gì xa xôi hơn thế!... <br/>- Em muốn ngày mai anh cùng em đi thăm một người, với tư cách là bạn trai em. - Cô ấy nói rành rọt. <br/>Tôi đang suy xét, nghĩ mãi không hiểu cô ấy định làm gì. Với tôi, cô ấy là người phụ nữ khó hiểu nhất. <br/>- Ngày mai vừa hay anh cũng không phải đi làm! <br/>Tính hết cả rồi, xem ra cô ấy đã chuẩn bị từ lâu. Tôi nhìn cô đề phòng: <br/>- Đi thăm ai? <br/>- Mẹ em! <br/>Ngày hôm sau, tôi ăn mặc tề chỉnh y như đi gặp mẹ vợ thật, sơ mi trắng, cài kẹp ca-vát nạm vàng, bộ vét xịn đắt tiền được chính tay Hạ Âu là phẳng phiu, đôi giày bóng láng không hạt bụi. <br/>- Mẹ em tinh đời lắm! - Hạ Âu nhắc nhở tôi. <br/>Hạ Âu cũng mặc tuyệt đẹp, mỗi cử chỉ của cô đều toát lên một sự trẻ trung . <br/>Chúng tôi đẹp như một đôi kim đồng ngọc nữ, lên xe, với bao ánh mắt nhìn của mọi người. <br/>Khi tôi lái xe, thỉnh thoảng nhìn sang Hạ Âu ngồi bên, thấy cô ngó hoài ra cửa kính xe, chả nói câu gì, chỉ chiếu vào trong mắt tôi một dáng đẹp. Tôi lại bắt đầu mơ mộng, tưởng đâu như tôi đang dắt cô dâu mới về thăm nhà. <br/>Tôi vốn tưởng mình chỉ là miễn cưỡng chiều, bỗng đâu ngờ trở nên hài lòng thế. <br/>Xe chạy chừng nửa tiếng thì tới. <br/>Thì ra gia đình Hạ Âu đâu có nghèo khổ gì, ít ra thì khu biệt thự giữa hoa viên mà mẹ Hạ Âu ở là thứ mà tôi cũng không thể mua cho bố mẹ tôi. Tôi liếc nhìn Hạ Âu, cô gái bao tên gọi là Hạ Âu này vì sao luôn có gì đó khó hiểu. <br/>Nực cười nhất ở chỗ, khi Hạ Âu bấm chuông tầng 16, và giây khắc đó thật kỳ quặc, tôi bỗng toát mồ hôi. Trước đây đã bao giờ tôi phải đi diện kiến các bậc phụ huynh của bồ đâu, đã gần ba chục tuổi đầu rồi, tôi không thể phân tích rõ vì sao lần này, giả vờ làm vệ sĩ cho "nàng" mà lại hồi hộp lo lắng thế. <br/>Cửa mở. <br/>- Ôi, Baby của mẹ đã về rồi! Để mẹ ngắm con nào, ôi sao mà gầy thế này! Baby lần trước mẹ bảo mang chìa khóa rồi cơ mà? Sao lần nào cũng bắt mẹ mở cửa? Baby con ở trường thế nào? <br/>Tôi đứng sững ở cửa, tròn mắt nhìn người phụ nữ vừa mở cửa đã ôm chầm lấy Hạ Âu, vừa nói cả tràng không ngừng vừa đỡ giúp Hạ Âu túi xách vào nhà. Hạ Âu cũng nghiêng vào lòng mẹ, cười không nói gì, cười theo cách tôi chưa từng được thấy, vừa ngọt ngào vừa nũng nịu, nửa thân thiết nửa hờn dỗi, thiết tha vô bờ. <br/>Người phụ nữ gọi Hạ Âu là Baby chỉ là một nguời mẹ bình thường, ôm con gái trong lòng âu yếm dỗ dành. <br/>Tôi mắt ướt, tôi ngơ ngác, Hạ Âu là một con đĩ. <br/>Không nói ra được cảm giác khi bạn nhìn thấy một con đĩ trăm chồng không liêm sỉ, khi về nhà giữa tình yêu gia đình... mà có lẽ khắp cả gầm trời này, có lẽ chỉ có mẹ cô ấy dám yêu cô ấy vô bờ bến như thế. <br/>Người phụ nữ gọi Hạ Âu là Baby, chạc ngoài bốn mươi chút, phong thái cao quý, có điều trắng xanh, và rất gầy, trán cao, tóc hơi mỏng... Lúc này bà có vẻ nhân từ của một người mẹ. Tôi nghĩ đôi mắt Hạ Âu hoàn toàn được di truyền từ mẹ, đẹp ma mị. Chỉ có đồng tử của Hạ Âu với cái nhìn ngây thơ làm người ta cảm thấy thanh thản là có phần nổi bật hơn mẹ. <br/>- Thôi đi mà mẹ, còn có khách nữa! - Hạ Âu lúc này mới kéo tôi ra trước - Đây là anh Bân! <br/>Người phụ nữ lúc đó mới để ý thấy tôi, ánh mắt lập tức cảnh giác cao độ. <br/>- Cháu chào bác! Cháu là Hà Niệm Bân - Tôi giống một quý ông, vội vã gập lưng cúi chào, nơm nớp lo không được người ta quý mến. <br/>- Ồ... tốt quá, Bân à? - Bà đưa mắt nhìn Hạ Âu - Anh là... <br/>- Mẹ, anh ấy là bạn trai của con - Cô ấy nói với vẻ như thật. <br/>- Bạn trai? - Ánh mắt lo lắng của bà làm tôi bứt rứt. <br/>- Vâng mẹ ạ, anh ấy đã cầu hôn với con. Chờ con tốt nghiệp xong chúng con sẽ kết hôn - Hạ Âu nói, hơi mỉm cười. <br/>Tôi cứ như bị một cú đánh vào đầu. Đính hôn? Với Hạ Âu? Nghĩ đi nghĩ lại toàn là tội. <br/>- Ối, đính hôn rồi? - Đôi mắt của mẹ cô thoáng chốc đã mang một vẻ hiền hậu chưa từng có, nhanh chóng trở nên quen thuộc như vẻ hiền từ yêu thương tôi hay gặp trong mắt mẹ tôi. <br/>- À, ồ, vâng, thì là... cháu rất yêu Hạ Âu nhà bác - Đối diện người mẹ hiền từ này, tôi chả biết nên nói gì. Trong lòng tôi thầm nghĩ, chờ về nhà phải chỉnh cho Hạ Âu một trận mới được, tôi lắp bắp nói. <br/>- Ôi, tốt quá, ôi trời ơi tốt quá, vào nhà vào nhà mau lên! - Bà dịu dàng kéo tôi vào nhà, sau đó bắt đầu trở nên bận rộn. <br/>Mang hoa quả tới, rót trà, lấy đồ uống và bia... như thể chỉ tiếc không mang tất cả mọi thứ có thể ăn được trong nhà ra đãi. <br/>- Hạ Âu! - Bà gọi có phần nghiêm khắc - Sao con cứ đứng đực ra đấy mà cười? Mau gọt cho Bân trái táo! Thật là cái đồ, lớn rồi còn.... Ôi, con gái đúng là lớn thật rồi, lớn lên... rồi cũng phải... - Vừa nói bà vừa đi vào bếp. <br/>Tôi nhìn "nhạc mẫu" đi khuất vào bếp, tôi liền thay đổi nét mặt, định nghiêm khắc mắng cho cô ta một trận, sao lại nói lăng nhăng lừa cả bậc cha mẹ. Nhưng khi tôi quay ra , nhìn thấy Hạ Âu đang gọt táo, một giọt nước mắt long lanh tràn ra từ cái nhìn của cô ấy. <br/>Hạ Âu dường như không khóc. Tổng cộng tôi có ba lần nhìn thấy nước mắt của Hạ Âu. Đây là lần đầu tiên, lần thứ hai là khi mẹ cô qua đời, lần thứ ba là kết thúc của câu chuyện này. <br/>Nước mắt của Hạ Âu, chảy dài theo gò má trắng trong veo của cô, mỗi giọt lăn nhanh như đang bay. Tôi đã quên tôi định mắng, đứng lặng không biết phải làm gì. <br/>Đúng lúc tôi đang bó tay, may mẹ cô xuất hiện, vừa thấy con gái khóc liền vội hỏi lý do. <br/>- Mẹ, Bân bắt nạt con! <br/>Vốn tôi cũng muốn biết vì sao cô khóc, cũng đang chờ câu trả lời, ai ngờ nghe cô chỉ vào tôi, ánh mắt mẹ cô cũng hướng về tôi theo ngón tay nhỏ bé xinh xẻo kia. <br/>Lúc đó thật lòng ngượng quá, thầm trách Hạ Âu tính đồng bóng. Tôi đứng thộn ra không biết làm sao. <br/>- Hả, Bân bắt nạt con à? <br/>- Vâng, người ta gọt táo xong rồi lại bảo không ăn, đòi ăn lê! Nhưng mà người ta đã gọt táo xong mất rồi ! <br/>Tôi cuống, thật tôi có thấy cô nàng đưa táo cho tôi bao giờ đâu. <br/>- Dào ôi, Baby đừng có bướng nữa! Mẹ cứ tưởng chuyện gì to tát lắm, con bé này! - Mẹ cô trút hơi thở nhẹ nhõm. Quay sang tôi, bà cười - Hà hà, Bân này, cháu đúng là đã chiều chuộng đến làm hư con bé Hạ Âu nhà chúng tôi rồi, trước nó có biết nũng nịu đâu. Ha ha, tốt với nó là đúng, nhưng có lúc đừng chiều quá. Cháu xem, nó đang nhiễu sự kìa! <br/>- Mẹ ! - Hạ Âu nhấm nhứ, giọng đầy xấu hổ. <br/>Tôi giờ đã hoàn hồn, nói tiếp lời: <br/>- Dạ vâng, hồi mới đầu cháu thấy cô ấy bé bỏng, ngoan ngoãn, cháu nuông vài tháng, mà giờ sắp cưỡi lên tận cổ cháu rồi đấy. Bác cứ yên tâm, sau này cháu sẽ tốt với Hạ Âu, nếu em ấy không thay đổi, cháu sẽ chiều theo em, cho em bướng cả đời. Đến khi già, vẫn còn nũng nịu với cháu. <br/>Nói xong tôi nghĩ, mình diễn kịch chẳng tệ. Tôi nhìn Hạ Âu, nước mắt cô ấy còn chưa khô trên má, xem ra không ngờ tôi nói thế, cô ấy có vẻ kinh ngạc. Nhưng chỉ một giây thoáng qua, cô ấy trở nên cảm động vô chừng. <br/>Mẹ cô tin, nói vài câu rồi lại chui vào bếp. <br/>Tôi nhìn Hạ Âu, cô nhìn tôi cười, đúng là tôi càng lúc càng không hiểu nổi. <br/>Hạ Âu nhắc khẽ tôi đi giúp mẹ cô làm cơm. Tôi nói được rồi, tôi vào bếp. Lúc tôi đứng dậy Hạ Âu nói thật khẽ và thật trân trọng: <br/>- Cảm ơn anh! <br/>Cô ấy nói, giọng nhẹ và mềm, âm sắc chân thành. <br/>Tôi vào bếp. Nói thật tôi cũng không phải là biết nấu ăn lắm, nhưng trước đây về nhà tôi toàn sán vào cạnh mẹ, thường xuyên giúp mẹ nhặt rau vo gạo lặt vặt. Cho nên công việc trong nhà bếp với tôi quá quen thuộc. Tất nhiên, đó là chuyện hồi mẹ tôi chưa qua đời. <br/>- Bác để cháu giúp! Có cái gì cần cháu làm không ạ? <br/>- Ối, cần cháu làm cái gì á, chỉ cần chờ làm xong, cháu ăn nhiều hơn vài bát là quá tốt rồi! – Sao câu nói này hệt như của mẹ tôi. Tôi nhớ ngay đến mẹ, đã suýt bật một tiếng thưa mẹ. <br/>Tôi bắt đầu làm một món lặt vặt gì đó, cố để không bị tay quàng chân vướng, trong lúc đó nghe bà kể đi kể lại- Hạ Âu là cô gái ngoan… Nó ngoan từ tấm bé v.v… Tôi không nói, chỉ đôi khi thành thực vâng.
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://love12a8.com/blog/read.php?42</link>
<title><![CDATA[Xin Lỗi Em Chỉ là Con Đĩ (p2)]]></title> 
<author>nobita &lt;antuongpro241188@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góc tâm hồn]]></category>
<pubDate>Thu, 15 Jul 2010 07:26:10 +0000</pubDate> 
<guid>http://love12a8.com/blog/read.php?42</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Chương Hai: <br/><br/>Lần sau tôi gặp lại Hạ Âu, là mùa hè hai năm sau. Khi đó tôi vừa chia tay người yêu, tôi cảm thấy những gì mà người phụ nữ cần thì tôi vĩnh viễn chẳng bao giờ có thể trao. Ví dụ như thời gian, ví dụ như hôn nhân. Sau khi chia tay có một thời gian rất ngơ ngác, tôi biết đó là nỗi trống trải. <br/><br/>Hai năm nay công việc của tôi vẫn dậm chân tại chỗ, làm tôi bắt đầu bất mãn. Tiền và những đêm thành phố bao bọc kín mít những mê mỏi của tôi. Lái xe chạy vô định trong thành phố, nghĩ ngợi lung tung. Tôi nghĩ tôi, mặt mũi sáng sủa, nhưng nhìn thật sâu vào thì con người tôi cũng chỉ là một người nghèo trong một xó xỉnh của thành thị. Và tôi giống hệt như mọi thanh niên thành đạt ở thành thị, nghèo đến mức chỉ còn lại mỗi tiền bạc, và đầy những lý do hận đời chất chứa trong lòng. Mùa hè năm đó thực sự oi ả, tôi bật máy lạnh, để quên được cái không khí nồng nực ngoài cửa kính xe. Khi xe tôi lướt qua cổng trường Đại học C., tôi bắt gặp Hạ Âu. Khi tôi nhận ra cô nàng, lặng lẽ, xe dừng bên cạnh người. <br/><br/>Tôi đã hiểu vì sao cô em mang tên Hạ Âu, khi cô ấy đứng dưới ánh mặt trời, nghiêng gương mặt bị nắng chiếu hồng, đứng yên ở phía ấy, hoàn toàn giống như một làn gió thanh tân giữa trưa nồng. Tất nhiên là lúc đó tôi còn chưa biết tên cô ta. Tóc đã dài hơn xưa chút, mặt không khác, thân thể đầy đặn hơn vài phần, đường nét hấp dẫn song dáng người vẫn thanh mảnh như xưa. Tôi phát hiện ra suốt hai năm nay, tôi luôn khao khát đôi mắt kia, đôi mắt vô tình liếc tôi một lần, vẫn là sức cuốn hút ma muội và trong trắng ấy. Con đĩ này biết chăm chút cho phong cách, khí chất, ít ra chả ai nhìn ra cô nàng làm cái nghề gì. Sau độ mười phút, một người đàn ông trung niên đi tới, nhét cho cô ta tập tiền, rồi đi, thậm chí chả buồn nói bye! <br/><br/>Tôi xuống xe đi về phía cô em: "- Hi, em gái, hy vọng em còn nhớ ra tôi." Tôi ác ý nghiến hai chữ "em gái" một cách vừa tàn nhẫn vừa rõ rành. Cô em vừa nhìn tôi đã nhận ra ngay: "- Ông à?" - rồi cô em định đi. Nhưng tôi gọi cô ta lại. "- Em đang làm gì?" - Tôi hỏi thừa câu này, vì tôi thấy cô em đang đi vào cổng trường Đại học C. "- Làm đĩ !" Em đáp, có vẻ đã bất cần hơn so với hai năm trước. Tôi cảm giác tôi hơi nổi giận vô lý: "- Mẹ bố mày, mày làm đĩ cái gì? Tao còn chưa gặp con đĩ nào vừa xấu vừa mất dạy như loại mày!" Cô nàng rõ ràng khựng lại một chút, rồi nàng cười. Đáng phải nhắc là, Hạ Âu rất ít cười, nhưng khi nàng cười, như bông bồ công anh bị gió thổi tan, sẽ bay tới khắp nơi nơi. "- Thế thì tôi là một con đĩ không yêu nghề. Còn gì nữa không? Tôi phải vào trường đây." "- Gượm đã, thế... người đàn ông lúc nãy là ai?" - Hỏi xong tôi thấy mình ngu quá. "- Sao anh không nghĩ đấy là bố tôi?" - Cô nàng nói, mặt thản nhiên lạnh lùng. Vậy mà tôi tưởng nàng cười giễu - chứ tôi tưởng đĩ là phải thế nào nữa đây? "- Cô tên là gì?" "- Hạ Âu." <br/><br/>"- Ờ, Hạ Âu." - Tôi ngẫm nghĩ giây lát - "Giai của cô cho cô bao nhiêu tiền?" "- Ông ta không phải giai, ông ta chỉ như là chủ nhà. Lúc nãy ông ta cho tôi hai nghìn." Tôi tuyệt vọng đến tận cùng, liệu ai tưởng tượng được, một thiếu nữ xinh đẹp như một đoá hoa, đứng dưới nắng sáng, dáng vóc thanh nhã và thuần khiết trong chiếc áo sơ mi và quần Jean, lại có thể thản nhiên mô tả việc trao đổi dục vọng xác thịt và tiền bạc với một người đàn ông, tự nhiên như thể chỉ khen: "Em hôm nay nhìn thấy một chiếc váy rất đẹp!" Tôi thực ra lại khao khát cô nàng chỉ sống và nghĩ đúng với lứa tuổi thanh xuân của nàng. "- Tôi sẽ bao cô!" - Câu này không phải một lời chót lưỡi tôi thốt, mà kỳ cục sao, âm điệu và gương mặt tôi khi đó có lẽ đã đầy chờ mong. "- Tốt thôi." - Cô ta nói, mặt lạnh te. Sau đó cô ấy thuộc về tôi, trong thời gian là hai năm. <br/><br/>Tôi phấn hứng tới mức, thậm chí đã quên không dắt cô ta đi khám xem có bệnh kín hay không. Nhưng cũng chỉ vài hôm sau, tôi phát hiện tôi đã mang về một con sextoy bơm không khí không biết rên rỉ trên giường, mà thật như một con câm chỉ biết cắm mặt nấu cơm, pha trà. Mỗi chiều tan sở, về là thấy Hạ Âu bò ra bàn đờ đẫn, lặng lẽ cắm ánh mắt vào bát thức ăn trên bàn, không hiểu đang ngẫm nghĩ cái gì, cũng không biết có vui thích gì không. Tôi phải to giọng nhắc: "- Này, tôi về mà ngay cả đôi dép cô cũng không thèm nhấc hộ tôi sao?" Thế là cô nàng mới vội vã đi tìm cho tôi đôi dép lê. Hạ Âu là một cô gái ngoan, kêu thức ăn nhạt bèn đi bỏ muối; than mệt mỏi sẽ đấm lưng cho tôi. <br/><br/>Nhưng có điều cô không thốt một lời. Cái "ưu điểm" không thốt ra âm thanh của cô cũng được biểu lộ ra trên giường, đấy là nơi duy nhất mà tôi mãi vẫn không thể chịu đựng được cũng như là nơi duy nhất cô bướng bỉnh. "- Hạ Âu, em đừng cắn môi nữa, ngoan nào, thả lỏng cơ thể nào!" - Tôi dẫn dụ. "- ....." Vẫn không nói, mặt trơ bì. Cô thường làm cho tôi tụt hứng, chỉ thiếu điều bị liệt dương. Có lúc công việc bận rộn, ngồi trước màn hình máy tính mãi đầu óc tôi quay cuồng, nhưng ngắm cô ấy một cái lòng tôi bình yên lại. Khi tôi ở nhà, cô ấy như chú chim thanh tĩnh đậu nhẹ bên tôi, tôi đoán cô ấy ngồi bên tôi là để chờ mắt tôi nhìn sang, bởi mỗi khi tôi nhìn cô ấy, cô ấy đều lặng lẽ nhìn lại. Cái nhìn lướt từ đôi mắt đẹp lặng im của cô, không gợn thoáng dục vọng nào, kỳ lạ sao làm tôi như đang ngắm bức tranh phong cảnh mà lòng chùng xuống. Có lần tôi tưởng chúng tôi là đôi vợ chồng sau cưới đã mười năm chung sống. Nhưng tôi hiểu tôi không bao giờ thích cô ấy, chỉ vì cô ấy làm gái. Đối với cái nghề đĩ điếm, tôi không khinh cũng chẳng tôn trọng. Tôi không phí chút cảm tình nào vào nó.
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://love12a8.com/blog/read.php?41</link>
<title><![CDATA[Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ! (P1)]]></title> 
<author>nobita &lt;antuongpro241188@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góc tâm hồn]]></category>
<pubDate>Tue, 13 Jul 2010 14:39:57 +0000</pubDate> 
<guid>http://love12a8.com/blog/read.php?41</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ!<br/>Tác giả: Tào Đình. - Dịch giả: Trang Hạ. <br/><br/>Đây không phải tiểu thuyết dâm loạn, đây chỉ là một câu chuyện xúc động lòng người sâu sắc. Cuốn sách nói về cái đẹp, và bày tỏ về nỗi đau, của Hạ Âu - một cô gái mang tiếng là đĩ, và người bạn trai Hà Niệm Bân. Những trắc trở trong đời cô thuật lại một chuyện tình đau xót.<br/><br/><a href="http://img.thethaovanhoa.vn/Images/Uploaded/Share/2009/05/27/Xin-loi.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://img.thethaovanhoa.vn/Images/Uploaded/Share/2009/05/27/Xin-loi.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="点击图片放大" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><br/>"Nếu em là một cô gái trinh, tôi sẽ cưới em làm vợ. Nhưng xin lỗi, em chỉ là một con đĩ!"<br/><br/>CHƯƠNG I: CON ĐĨ HẠ ÂU<br/><br/>Đại Bản thường chỉ Hạ Âu nói: "Mày nuôi con đĩ này, làm sao mà trông cứ như gái trinh ấy nhể?" Tôi không thích mọi người gọi Hạ Âu là đĩ, nhưng Hạ Âu đích thực là một điếm bán thân nuôi miệng, mà tôi cũng không nói được đĩ và điếm và thì khác nhau ở chỗ nào.<br/>Tuy nhiên vẫn cứ không thích mọi người gọi thế. Tôi chưa từng phân tích lý do.<br/>Hạ Âu năm nay mười chín, Hạ Âu rất xinh đẹp. Cô gái xinh đẹp Hạ Âu là một con đĩ,<br/>không thích cười không nhiều lời. Mặt cô luôn tràn đầy một nỗi thanh tân.Đó là nguyên nhân vì sao thằng bạn tốt của tôi Đại Bản toàn bảo Hạ Âu nom như là gái trinh. Có thể nói Hạ Âu là một con đĩ không có trách nhiệm với công việc, cụ thể ở chỗ, cô vĩnh viễn không bao giờ rên rỉ trên giường. Gái giang hồ tiếng rên dâm dật, âm thanh lúc cao thất thanh lúc hổn hển đứt đoạn, kích thích và triền miên. Hạ Âu khi lên giường toàn cắn chặt môi, chịu đựng chứ không phát ra bất cứ âm thanh nào. <br/>Lần đầu tôi làm tình với Hạ Âu khi cô mới mười sáu. Khi tôi vừa đi vào cô ta, sự biểu lộ đau đớn của cô làm tôi nhầm tưởng tôi đang hiếp dâm một trinh nữ, không cầm lòng được tôi đã vỗ về an ủi cô. Khi đi được vào hoàn toàn rồi, mới phát hiện mình bị lừa, tôi lẳng lặng và tức tối XXX cô ta một mẻ. Tắt đèn.<br/>Tôi không thích thấy vẻ khổ sở của cô ta, tuy tôi cho rằng đó là cô ta giả vờ.<br/>Có lẽ là đau quá, cô ta nói nhỏ một câu:<br/>"- Anh nhẹ chútđi !"<br/>"- Khôngđược ! "<br/>"- Vì sao?"<br/>"- Vì em chỉ là một conđĩ !" <br/>Sau này Hạ Âu không bao giờ thốt lên một lời lúc ở trên giường nữa. Hạ Âu vốn đã ít lời,<br/>thành ra làm tôi trở nên như con yêu râu xanh đang yêu mê một con búp bê bơm không<br/>khí vậy.<br/><br/>Tôi biết tôi không phải yêu râu xanh, Hạ Âu cũng biết điều đó. Ngoài lúc lên giường, tôi đối xử với Hạ Âu có thể coi như là một quân tử, tháng nào cũng đưa lương đều đặn, đúng ngày, không chậm không thiếu. mà cô ta cũng có quyềntựdo và không gian của riêng cô, tất nhiên lúc nào tôi có nhu cầu thì cô phải có mặt. Đôi khi, tôi cảm thấy Hạ Âu đâu phải thuộc hạng người làm đĩ, hoặc có thể cô ta chỉxấu trước mắt tôi, hoặc có thể dáng vẻ côấy buộc cô ấy cố gắng làm ra vẻ ngây thơ - suốt ngày chỉ mặc quần bò, buộc tóc đuôi gà. Cho dù vóc sắc cô có thể làm vẻ hấp dẫn của cô càng đàn bà hơn.<br/><br/>Hạ Âu học đại học năm thứ hai. Ban ngày cô lên lớp bình thường,đêm về cô đến nhà tôi. Bạn bè thường hỏi, vì sao tôi không kiếm một cô bạn gái như thói thường mà lại đi bao một con đĩ làm tình nhân? Ha ha, tôi nghĩ có khi những conđàn bà miệng leo lẻo ái ái ân ân nói yêu tôi, có khi đâu đã chắc gì được như Hạ Âu, em đã nói rõ rồi, em cần tiền. <br/>Trong khi Hạ Âu câu đầu tiên nói với tôi là: "Thưa ông, em có thể ngủ với ông không?" Ha, nói trắng phớ luôn! <br/>Đó là 4 năm trước, hôm đó tôi với vài người đồng nghiệp đi tiêu khiển ởmột quán bar tên là Yêu Lục. Hạ Âu quần bò, khoác ba lô kiểu học sinh bình thường,đến trước mặt tôi, và đã nói với tôi câu nói đó. Khi nói, côấy nhìn chằm chằm vào mặt tôi.<br/>"- Cái gì?"<br/>Tôi tưởng tôi nghe nhầm, cho dù lúc đó quán bar đang bật nhạc đồng quê nhè nhẹ.<br/>"- Em... em có thể ngủ với ông."<br/>Cô ta nhắc lại, âm sắc kiên định hơn mọi tưởng tượng.<br/>Mấy thằng bạn giời đánh, thường ngày vẫn sợ gầm trời không ai biết làm loạn, bắt đầu ồn<br/>ào lên, tới tấp chỉ trích Hạ Âu đáng lẽ nên ngủ với một người một đêm, thậm chí có người bắt đầu vuốt lên mặt cô, xoa ngực cô. Hạ Âu sợ hãi, song không bỏ đi, không né tránh, cứ nhìn tôi thôi. <br/>"- Cô bao nhiêu tuổi rồi? Cô vị thành niên à?"<br/>Nhìn cái thân hình nhỏ bé phát dục chưa lấy gì làm đầy đủ của cô, tôi không khỏi nghi ngờ. Nhưng đôi mắt của cô quá đẹp, màu da trắng thấm từ trong ra vẻ ngoài mang một vẻ cuốn hút khó tưởng tượng nổi.<br/>Khi lớn hết, hẳn có lẽ cô ta sẽ là một vai ra trò đây!<br/>"- Tôi đã 16!"<br/>Cô ta nói khẽ.<br/>"- Bé thế thôi á? Cô làm nghề gì?"<br/>Xem ra côấy có vẻ không thể làm nổi cái nghề làm đĩ!<br/>"-... Làm đĩ "<br/>Nói câu này, cô tỏ rõ vẻ rúm ró.<br/>" - Cô cần tiền à? Tuổi còn bé thế này mà không chịu học hành"<br/>Chút lý trí còn tồn tại trong tôi đã lên giọng giáo huấn cô, vả chăng tôi muốn nói thêm vài<br/>câu mà. Nhưng khi nhìn vào đôi đồng tử nông và trơ, tôi thấy tôi đã nhầm tưởng mình thông minh, cái nhìn kia bình thản, tự nhiên, như hỏi ý kiến người lãnh đạo một vấn đề gì đó. Sau đó tôi mang cô ta về nhà, nhưng không giữ cô lại qua đêm. Làm xong chuyện kia, cho cô ta năm trăm tệ, thả cô tađi. Tôi thừa nhận tốiđó khi tôi gọi cô tađi, ánh mắt lưu luyến của cô ta làm tôi hơi có ý tiếc, nhưng tôi vẫn lạnh lùngđóng sập cửa chính, dặn chính mình:<br/>"Cô ta chỉ là một con đĩ"để an ủi nỗi ân hận cứ day dứt mãi trong tôi.<br/>Một con điếm kỳ dị. Tôi cườiđau khổ với tôi, trầnđời này cái chó gì cũng cóđủ rồi, gặp<br/>càng nhiều, thì thành thục càng nhanh thôi mà. Nhưng tôi không thể ngờ rằng, trong hai năm sau, tôi gặp lại cô ấy, và hứa, bao nuôi cô ấy 2 năm, hai năm đó nếu cần thì ở luôn tại nhà tôi, mỗi tháng tôi cho cô ấy hai nghìn tệ.
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://love12a8.com/blog/read.php?40</link>
<title><![CDATA[Chiếc lá đầu tiên]]></title> 
<author>nobita &lt;antuongpro241188@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góc tâm hồn]]></category>
<pubDate>Tue, 13 Jul 2010 14:17:07 +0000</pubDate> 
<guid>http://love12a8.com/blog/read.php?40</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://select.hoahoctro.vn/images/stories/select/baiviet/3/195493982124173.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://select.hoahoctro.vn/images/stories/select/baiviet/3/195493982124173.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="点击图片放大" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Thông thường thì bạn sẽ làm gì với một chiếc lá? Bạn sẽ ghi ngày kỷ niệm rồi ép vào sách? Bạn sẽ ghi đôi câu vu vơ, lãng mạn để nhớ về một buổi sáng sân trường nào đó ? Một ngày, bé Út đưa cho tôi một chiếc lá bằng giấy, màu xanh dương : “Chị Hai viết cho bé một lá nghe! Ghi những điều Xấu chị đã làm cho Trái Đất lên một mặt lá, mặt kia ghi những điều Tốt chị có thể làm cho Trái Đất”.<br/><br/>Bé đưa cho ba một lá, cho má một lá, rồi mang tập lá chạy sang nhà lũ bạn hàng xóm. Đó là bài tập ngoại khóa của bé về môi trường. Và cũng là chiếc lá đầu tiên tôi nhận được trong ý thức về bổn phận. Nó không phải là chiếc lá vô tình rơi trên tóc hay thốt bay vèo lên từ giỏ xe. Chiếc lá, không hiểu sao lại làm tôi băn khoăn suốt một ngày. Đến tận đêm, khi chỉ còn một mình, tôi mới lấy cây viết ra và viết lên chiếc lá:<br/><br/>“Đổ nước sạch ra sân để chơi trượt nước với con mèo”<br/><br/>“Mùa thu, vẫn bật điều hoà xuống 16 độ để đắp chăn ngủ tít”<br/><br/>“Thường xuyên quên tắt đèn khi ra khỏi phòng”.<br/><br/>Lỗi lầm này rủ rê thêm lỗi lầm khác. Một mặt lá chừng như quá nhỏ với những điều vô tâm tôi đã làm. Thế nhưng, ở mặt kia chiếc lá, tôi lại chẳng dám viết gì. Tôi sợ lại là những lời hứa, mà vì cái tính vô tâm, lại ưa tiện nghi thoải mái của mình, tôi không thực hiện được.<br/><br/>Đến ngày ngoại khoá, bé út mời cả nhà đến trường xem cây Môi Trường, sáng kiến của lớp 2A8. Cái cây bằng giấy với vòm lá sum sê. Tôi tìm thấy chiếc lá của mình gần chiếc lá của ba: “Ký mua một cây sung cổ thụ về trồng trước cổng công ty” “”Đi Vũng Tàu, vứt lại vỏ chai nhựa”. Nhận ra cả nét chữ của mẹ “Đi chợ, thích xin thêm túi nylon”, “Không thích dùng gỗ công nghiệp, thích dùng đồ gỗ rừng”.<br/><br/>Hàng trăm chiếc lá là hàng trăm nỗi tiếc nuối. Và những lời hứa dám thực hiện vì Trái Đất thì mới ít ỏi làm sao. <br/><br/><br/>***<br/><br/><br/>Lớp tôi đang quyên góp tiền bạc, sách vở, chăn màn cho những gia đình là nạn nhân của trận lũ quét khủng khiếp ở Yên Bái. Tôi biết, hàng cứu trợ rồi sẽ đến nơi, với một số người là kịp thời, với một số người, trong đó có những người bạn cùng tuổi với chúng tôi, đã là quá muộn.<br/><br/><br/>“Rừng là một rào chắn an toàn, một khi bị chặt đến cùn mòn cạn kiệt, những cơn mưa nhỏ cũng có thể tạo nên lũ quét - thảm họa chết người từ những đỉnh núi trọc đổ xuống những thung lũng có dân cư sinh sống bên dưới”. Những bài học mà tôi đã học một cách hững hờ, giờ đã biến thành sự thật khủng khiếp. <br/><br/><br/>Chúng ta chỉ có duy nhất một Trái Đất này, như mái nhà duy nhất để sinh sống, mảnh vườn duy nhất để trồng cấy, một bầu dưỡng khí duy nhất để thở... những báu vật mà chúng ta chẳng thể có được hai lần. Bởi vậy hãy nâng niu, bạn nhé! Hãy lật chiếc lá của mình trên cây ân hận, viết thêm những lời hứa chắc chắn thực hiện...
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://love12a8.com/blog/read.php?39</link>
<title><![CDATA[Nút áo]]></title> 
<author>nobita &lt;antuongpro241188@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góc tâm hồn]]></category>
<pubDate>Tue, 13 Jul 2010 14:12:48 +0000</pubDate> 
<guid>http://love12a8.com/blog/read.php?39</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://select.hoahoctro.vn/images/stories/t81495.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://select.hoahoctro.vn/images/stories/t81495.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="点击图片放大" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Dạo gần đây, mẹ tôi bỗng thay đổi. Ba đưa đón tôi đi học, cho tôi ăn và tắm cho tôi. Tôi đã là sợ mẹ ốm khi thấy dáng đi của mẹ thay đổi, lưng thẳng và bụng to dần lên. Mẹ hay nhắc nhở tôi đừng chạy nhảy và lao vào ôm mẹ như trước. Tôi cảm thấy cô độc, hệt như mình bị bỏ rơi. Điều duy nhất vẫn y như cũ là mẹ vẫn hôn nhẹ lên trán khi tôi sắp ngủ. Một lần, tôi giả vờ nhắm mắt, nhưng bị mẹ phát hiện vì thật ra tôi đang khóc. Mẹ an ủi bằng cách chia sẻ với tôi một bí mật: “Con sắp có em rồi đấy!”.&nbsp;&nbsp;“Thật hả mẹ?” – Tôi hoảng hồn. Có lẽ vì thế mà mẹ không còn thương yêu tôi như trước nữa.<br/><br/>Cái Vân cùng lớp cũng có cùng hoàn cảnh như tôi. <br/>- Tớ còn phải tự đánh răng cơ. Mẹ bảo tớ phải học cách tự chăm sóc thôi, vì mẹ tớ sẽ bận chăm sóc em bé! – Nó thở ngắn than dài, tâm sự với tôi.<br/>Thông cảm với nhau, chúng tôi thân thiết thật là dễ dàng. Các giờ ra chơi, tôi và Vân hay nói chuyện về bọn trẻ con tí xíu, yếu ớt đến nỗi không thể tự đi được, da đỏ hỏn, không biết nói, không đứa nào có răng, nhưng lại khóc rất to… Mỗi khi phát hiện ra thêm một đặc điểm kỳ quặc của lũ con nít, hai đứa lại thêm một chút lo sợ. Lẽ nào một đứa trẻ như thế lại sắp hiện diện trong nhà mình, sắp lấy đi tất cả tình yêu thương của ba mẹ.<br/><br/><br/>Một hôm, nhỏ Vân chợt hỏi tôi: “Bọn nhỏ đó từ đâu đến nhỉ?”. Tôi phỏng đoán rụt rè: “Hình như là trong bắp cải, tớ từng thấy một cái ảnh một đứa như thế ngồi trong bắp cải”. Vân lắc mạnh bím tóc: “Sai rồi, chẳng lẽ má tớ và mẹ cậu sẽ lên Đà Lạt, tìm em bé trong bắp cải hay sao? Má tớ và mẹ cậu phải đến bệnh viện. Ở đó, em bé rất nhiều!”.<br/><br/>Tối hôm ấy, mẹ ngồi gần, lắng nghe tôi tập đàn. Bỗng mẹ xoa nhẹ lên bụng, bảo tôi: “Em đang nghe con chơi nhạc đấy!”. “Em ở đâu cơ?” – Tôi ngạc nhiên. Mẹ cười âu yếm: “Em trong bụng mẹ đây chứ đâu!”. Liền hôm sau, tôi hốt hoảng thông báo điều bí mật với nhỏ bạn. Nó té ngửa: “Sao kỳ vậy?!”<br/><br/>Tôi nhìn bụng mẹ mỗi ngày một lớn hơn, hỏi khẽ: em bé sẽ chui ra bằng cách nào. Mẹ cười: “Lớn lên con sẽ biết!”. Nhỏ Vân cũng chẳng khá hơn. Nó đã bị la khi cứ tò mò bám hỏi. Hai đứa vô cùng thắc mắc. Sau giờ học, cả hai chạy qua hiệu sách gần trường. Có một quyển sách in hình bà mẹ bụng tròn xoe. Cả hai đứa bị chú bảo vệ đuổi sang quầy truyện tranh khi vừa lật mở trang bìa. Tuy nhiên, cả tôi và Vân đều kịp nhìn thấy bức hình bà mẹ không mặc áo, trên bụng tròn xoe có một cái rún lồi to như một nút áo.<br/>Tôi có em trước Vân hơn nửa tháng. Một thằng nhóc trán dô và khóc to khiếp. Em của Vân cũng con trai. Ngồi trên băng ghế, Vân tự hào: “Thằng nhóc biết cười với tớ đó nha!”. Tôi vênh mặt: “Em tớ nhú răng sữa rồi. Mẹ hứa nếu tớ ngoan, mẹ sẽ cho tớ bế em!”. <br/><br/>Giờ lớn lên, cả tôi và Vân hay bật cười khi nhớ lại cái ý nghĩ kỳ quặc của hai đứa là các bà mẹ đã mở “nút áo” ở bụng, là cái rún, cho em bé chui ra. Nhưng chúng tôi sẽ nhớ hơn hết cảm giác trìu mến tràn đầy khi kể cho nhau nghe về những đứa em bé bỏng yêu thương mà chúng tôi đã may mắn được làm anh, làm chị.
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://love12a8.com/blog/read.php?22</link>
<title><![CDATA[Tôi là con trai của bố]]></title> 
<author>Mr Lonely &lt;love12a8@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góc tâm hồn]]></category>
<pubDate>Sun, 21 Jun 2009 05:33:01 +0000</pubDate> 
<guid>http://love12a8.com/blog/read.php?22</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://i306.photobucket.com/albums/nn249/LinkGie/IheartDAD02.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://i306.photobucket.com/albums/nn249/LinkGie/IheartDAD02.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="点击图片放大" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><br/><span style="color: #FF1493;">Nhân ngày Chủ Nhật 21/06/2009, hay là ngày của Cha, xin được post bài viết này để gửi lời chúc tốt đẹp nhất đến những người đã, đang và sẽ làm cha sau này!</span><br/><br/>Một buổi sáng lạnh thấu xương ở New England năm 1964, tuyết rơi bốn ngày đã cứng như băng, cao tới tận cửa sổ phòng ngủ. Trong cơn buồn ngủ của đứa trẻ 12 tuổi, tôi bước qua hành lang vào buồng tắm, nghe tiếng động cơ xe tải đang nổ ầm ầm ngoài sân.<br/>Qua ô cửa sổ, tôi thấy dáng bố đang di chuyển trên nền tuyết trắng. Tôi thấy tiếng giầy lạo xạo trên mặt tuyết cứng, thấy gương mặt của bố ẩn bên dưới mũ lưỡi trai len, cổ áo lộn ngược, và khăn len quấn quanh cổ, cằm. Bố tôi một tay đeo găng, cầm dao cạo băng trên kính xe tải, tay còn lại quét lớp băng đã cạo trông như râu bằng tuyết trên chiếc xe tải cũ kỹ.<br/> <br/>Bố luôn tất bật với công việc. Một chiến binh thầm lặng đang bước vào đấu trường của cuộc chiến mưu sinh hàng ngày. Bố, người thức khi phần còn lại của thế giới đang ngủ. Và ông ngồi vào cabin, điều khiển chiếc xe cẩn thận ra khỏi sân, chiếc xe chìm vào bóng tối lờ mờ lúc bình minh.<br/> <br/>Tôi quay trở lại với sự ấm áp của chăn đệm, trên giường của riêng tôi, trong phòng của riêng tôi. Tôi biết tôi có thể ngủ và tiếp tục những giấc mơ trong ấm áp, bởi vì bố đang ở bên ngoài, chiến đấu với lạnh giá.<br/> <br/>Trong suốt những buổi sáng sớm thời cấp hai, trung học, tôi đều nhìn bố rời nhà đi làm như vậy, và không bao giờ nói với ông rằng hình ảnh đó ảnh hưởng đến tôi như thế nào. Tôi chỉ đơn giản ngạc nhiên về khả năng của bố với những công việc ông đã làm: Giữ cho nhà bếp luôn đầy thức ăn, trả tiền cho những bài học nhạc của tôi, trả tiền bảo hiểm xe hơi để con trai ông có thể lái xe suốt những năm học trung học, xếp những món quà Giáng Sinh dưới cây thông, đưa tôi tới Boston để mua sắm quần áo mới, thả tôi ở nhà thờ vào Chủ Nhật, đưa tôi đến thăm trường đại học vào ngày nghỉ của ông, vui đùa với mẹ tôi trong phòng khách và gật đầu với những đòi hỏi khi mà tôi còn chưa nói hết câu. Có lẽ vì những điều đó dường như quá quen thuộc nên tôi không bao giờ nói về chúng, không bao giờ suy nghĩ chúng vượt ra những nhu cầu ích kỷ trẻ con.<br/> <br/>Sau đó tôi vào đại học và ở xa nhà. Khi đó bố chỉ thỉnh thoảng xuất hiện qua giọng nói trên điện thoại hoặc qua dòng tên viết nguệch ngoạc dưới phong bì thư hàng tuần với một tờ 10 đô la bên trong. Lúc đó, tôi đã nghĩ rằng có những người đàn ông khác quan trọng hơn bố. Đó là những người đàn ông dạy tôi trên giảng đường bằng lời lẽ trầm bổng, viết những bài báo và giải thích những triết lý phức tạp. Bố không làm được việc nào như thế, ông còn chưa học hết trung học. Tôi sùng bái những học giả đã đánh thức những khát khao của tôi, những người đàn ông đã chết mà tên họ ghi trên những cuốn sách, những tòa nhà và cả những đồng tiền tôi thèm muốn có được.<br/> <br/>Năm cuối đại học, tôi đi du lịch ở Châu Âu. Tôi cho rằng mình đã được đi nhiều, thấy nhiều và đạt được nhiều thành công hơn là bố. Tôi đã tự cho mình quan trọng, huênh hoang với học bổng cao học, quá tự hào với sự tán dương và bằng cấp mang tên tôi.<br/> <br/>Sau đó tôi bước vào một thời kỳ kinh khủng với công việc căng thẳng, các mối quan hệ, những người chủ nợ và nhiều áp lực khác. Năm 29 tuổi, tôi trở về nhà, nói chuyện với bố. Chúng tôi cùng chơi một trận bóng rổ, uống bia và xem tivi, nghe một câu chuyện về thời thơ ấu của ông ở Georgia và nghe điệu cười ấm áp, mãn nguyện của ông. Tôi khám phá ra bố tôi một lần nữa. Bố luôn ở đó để tôi trở về, thấy lòng mình bình yên. Không giống như các vị giáo sư, các cuốn sách, những người nổi tiếng hay những ông thầy, bố luôn ở đó. Ông là bố tôi, một người dành hết đời mình cho một công việc không lương trong một xã hội mà ông đã trở thành lỗi thời.<br/> <br/>Đầu tuổi 30, khi cũng trở thành một ông bố, tôi hiểu bố hơn bao giờ hết. Tôi thức dậy sớm, hi sinh những mong muốn cá nhân, nhẫn nhục và làm việc ngày đêm để con trai tôi có phòng riêng, có giường ngủ riêng và có những giấc mơ. Tôi biết chắc rằng mình có thể làm những điều đó cho con, bởi vì bố đã làm chúng cho tôi.<br/> <br/>Giờ đây, ở tuổi 47, khi tôi dành những khoảnh khắc quý báu cho đứa con trai 13 tuổi của tôi, khi chúng tôi có cùng nhau những giây phút ngắn ngủi xem phim, hay một trận bóng rổ, khi ở nhà thờ hay ở đường cao tốc, tôi tự hỏi nó nghĩ gì về mình. Nó sẽ loại tôi khỏi danh sách những người đàn ông quan trọng như thế nào, và liệu sẽ có điều gì khiến nó sẽ quay trở lại và hiểu tôi? Nó sẽ đo đếm những điểm mạnh và điểm yếu, những thói xấu, thành công và thất bại của tôi như thế nào? Liệu nó sẽ nghĩ về tôi với tình yêu và sự kính trọng chứ?<br/> <br/>Đôi khi những bài học đơn giản lại khó dạy nhất và những chân lý rõ ràng nhất lại rất khó học. Tôi hi vọng một ngày, con trai tôi sẽ trân trọng tất cả những bài học và chân lý mà nó chứng kiến từ cuộc đời tôi, cái mà tôi học từ ông nội của nó.<br/> <br/>Và khi con trai của tôi lớn hơn, tôi tin rằng nó, cũng như tôi, sẽ đánh giá những bước đi của nó bằng những gì tôi đã làm cho nó, giống như tôi đạt được thành công bởi những gì bố đã làm cho tôi. Khi con trai tôi làm được điều đó, có lẽ nó sẽ cảm thấy tự hào và mãn nguyện giống như tôi, khi nói: “Tôi là con trai của bố”.<br/> <br/><p align="right"><b>Minh Quỳnh<br/>Theo Beliefnet</b></p><br/>Tags - <a href="http://love12a8.com/blog/tag.php?tag=t%25C3%25B4i" rel="tag">tôi</a> , <a href="http://love12a8.com/blog/tag.php?tag=l%25C3%25A0" rel="tag">là</a> , <a href="http://love12a8.com/blog/tag.php?tag=con" rel="tag">con</a> , <a href="http://love12a8.com/blog/tag.php?tag=trai" rel="tag">trai</a> , <a href="http://love12a8.com/blog/tag.php?tag=c%25E1%25BB%25A7a" rel="tag">của</a> , <a href="http://love12a8.com/blog/tag.php?tag=b%25E1%25BB%2591" rel="tag">bố</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://love12a8.com/blog/read.php?18</link>
<title><![CDATA[bỗng dưng ta chán nhau ?!]]></title> 
<author>nobita &lt;antuongpro241188@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góc tâm hồn]]></category>
<pubDate>Mon, 15 Jun 2009 16:10:09 +0000</pubDate> 
<guid>http://love12a8.com/blog/read.php?18</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p align="center"><a href="http://www.petalia.org/Loveland/neutac4.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://www.petalia.org/Loveland/neutac4.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="点击图片放大" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/><hr/><br/><p align="center"><object width="300" height="270"><param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/EQavtiySPo" /><param name="quality" value="high" /><param name="wmode" value="transparent" /><embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/EQavtiySPo" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="270"></embed></object></p><br/>“Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…” Hai, ba hôm nay cứ 22g là Quang tắt máy cho đến sáng. Không phải là một chuyện bình thường với một người luôn mở điện thoại 24 / 24. Công việc đòi hỏi Quang phải thường xuyên nghe điện thoại để nhận các hợp đồng từ khách hàng. Quang cũng không có thói quen tắt máy kể cả khi ngủ. Và số của Khương luôn được Quang gài bằng tiếng chuông ầm ĩ nhất. Cô hay trêu đó là tiếng còi báo động tầm xa 10km ( khỏang cách từ nhà Quang đến nhà Khương) - đủ để đánh thức anh dậy ngay cả lúc 2, 3g giờ sáng. 6 tháng yêu nhau, điện thoại Quang chưa một lần nằm trong tình trạng ngoài vùng phủ sóng. Khương quen với việc cứ hở chút hở chút là nhấc điện thoại lên gọi Quang, quen với việc có thể dễ dàng tìm anh bất cứ khi nào cần. <br/><br/>Khương chưa bao giờ nghĩ đến chuyện có một ngày anh tắt máy. Ban đầu cô ngỡ là mình gọi nhầm số. Không! Chắc tại kẹt mạng. Làm gì có! Mọi người vẫn cứ gọi cho nhau ầm ầm đấy thôi, hôm nay có phải Noel hay giao thừa đâu? Điện thoại hư? Cũng chẳng phải. Cô đã thử dùng nhiều máy khác để gọi mà. Rõ ràng là có một chuyện gì đó bất bình thường. Hay đứa ác ôn trời gầm nào đó đã lấy mất điện thoại của anh. Hay anh đang đi chung với một ai khác không – phải – em? Hay…anh bị tai nạn? ôi, không? Cô bắt đầu lo lắng phát sốt lên. Cũng may là cô vẫn còn giữ số của cậu bạn ở trọ chung nhà với anh. Khương gọi hú hoạ, không ngờ lại phát huy tác dụng. Cậu ta chuyển máy, cô nghe giọng Quang ngập ngừng bên kia đầu dây: “Máy anh hết pin!” Okie. Cô chấp nhận lí do đó như cô vẫn hằng tin tưởng anh. <br/><br/>Nhưng đến khi chuyện này lặp lại liên tục trong một tuần liền thì đó không còn là việc “máy anh hết pin” nữa rồi. Tự nhiên cô oà khóc như một đứa trẻ đi lạc tìm hoài không thấy mẹ. Tự nhiên cô nhận ra rằng bấy lâu nay mình ngủ quên trong sự quan tâm mà anh đem lại. Tự nhiên cô giật mình vì một nỗi sợ hãi mơ hồ. Chính xác đó là cảm giác bất chợt hiểu ra: một cái gì đó dẫu đang là của mình vẫn có thể vụt tan biến trong chốc lát. <br/><br/>Cô tự trấn an mình: “Mày đa cảm quá đấy! Đơn giản là người ta thích yên tĩnh nên tắt máy thế thôi. Anh đã làm gì sai với mày đâu nào?”. Không xinh đảo nước nghiêng thành, nhưng nốt ruồi duyên bên khoé môi và đôi mắt buồn xa xăm vẫn khiến khối chàng trai trong trường cô muốn thay thế vị trí của anh. Trước giờ chỉ có anh phải nghĩ nên làm gì để giữ cô chứ chưa bao giờ cô cảm thấy sợ mất anh như thế này. <br/><br/>***<br/>Thi thoảng có đôi lần cô cảm thấy chán anh. Một con người luôn thích khám phá, chinh phục những cái mới như Khương luôn không vừa lòng với những gì mình đang có. Cô không thích bị ràng buộc, cô bực bội với những câu hỏi quan tâm của Quang mà cô đánh đồng với sự kiểm soát. Khương dị ứng với những câu đại loại như “Em đang làm gì thế?”, “Em đang đi chung với cậu bạn nào àh!”. Nhưng ngược lại, cô tự cho mình cái quyền đuợc nhấc điện thoại lên bất kì lúc nào chỉ để xem Quang đang làm gì, với ai! Duy nhất một lần Quang đang đi ngoài đường không nghe điện thoại Khương là y như rằng sau đó anh nhận được một chuỗi những giận hờn trách móc. Nhưng túm lại, dù thế nào thì cái điện thoại của Quang vẫn hoạt động tốt trong 6 tháng nay. <br/><br/>Ngày xưa khi Thượng đế tạo ra con người sao lại lỡ tay bỏ hạt giống mâu thuẫn vào trong mỗi tâm hồn làm chi để bây giờ nhiều lúc Khương không biết mình muốn gì ở anh. Quan tâm đến Khương quá thì Khương đâm cáu kỉnh. Thờ ơ thì Khương lại trách anh bỏ bê. Mỗi tối đi chơi về, anh đều hôn nhẹ lên má và không quên nói một câu quen thuộc “Em ngủ ngon nhé!”. Thích à? Vài lần đầu thì có, nhưng chưa được mấy hôm Khương lại cảm thấy nhàm. Không còn gì lãng mạn hơn sao! Lại chán. Nhưng anh cứ thử quên xem. Có chuyện ngay. Thế đấy! Với Khương, tình yêu phải luôn luôn tràn ngập sự mới mẻ và bất ngờ. Kiểu như anh chàng trong 50 first dates ấy. Mỗi ngày phải làm quen lại từ đầu cùng một cô gái với cả ti tỉ cách chinh phục thú vị khác nhau. Cứ kiểu như mi thì chẳng bao giờ yêu ai thật sự được đâu Khương ạ, người ta giấu tay ra sau lưng là mi đã biết hắn chuẩn bị tặng hoa hồng thì còn quái gì là cảm xúc! <br/><br/>Chẳng phải đã có lần Khương chơi trò ấy ư! 1 tin nhắn cho anh vỏn vẹn: “Một sáng ngủ dậy bỗng dưng người ta thấy chán nhau, anh nhỉ! Đừng liên lạc với em nữa.” Khương tự hỏi mình làm thế để làm gì? Đùa thôi mà. Để thử xem anh yêu Khương tới mức nào. Và để tìm một cảm giác mới mẻ cho tình yêu đã mòn mèn cũ kĩ với thời gian. Nói anh đừng liên lạc nhưng cô cứ thấp thỏm, lâu lâu lại mở máy kiểm tra xem có tin nhắn của anh không. Có vẻ anh hiểu cái tính khí mưa nắng thất thường của Khương. Một tin nhắn hồi đáp không nằm ngoài dự tính của Khương. “Chắc dạo này công việc làm cho em mệt mỏi lắm phải không? Anh không thể làm gì được cho em, chỉ có thể giúp mỗi chuyện…qua nhà em ăn trái cây thôi. Mặc dù em tắt máy nhưng anh vẫn thích nhắn tin”. <br/><br/><p align="center"><a href="http://www.petalia.org/Loveland/liebe062.gif" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://www.petalia.org/Loveland/liebe062.gif" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="点击图片放大" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" width="50" height="50"/></a></p><br/><br/>Đùng một cái, sau hơn nửa năm quen nhau: “Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được…”. Lần này người tắt máy là anh. Không phải Khương. Hàng tá câu hỏi lùng bùng trong đầu cô. Anh đổi số ( chính anh đã vô tình buột miệng như vậy mà ) nhưng không muốn nói cho cô biết. Để nhắn tin với một ai khác ( chắc là cái Hải Thy chứ còn ai, anh và nó cứ nhìn nhau hoài là gì!). Anh đang gặp trục trặc trong công việc ( dạo này nghe đâu sếp anh đang sát hạch nhân viên ). Anh chán cô rồi ( làm ơn, nếu thực sự là như thế thì anh nói thẳng một câu có hơn không, như cô đã làm ấy ). Một cô gái logic như Khương không chấp nhận một chuyện gì đó xảy đến bất bình thường mà không có nguyên nhân. ít nhất thì “chán” cũng là một nguyên nhân.<br/><br/>22g30. Khương đứng ngoài ban công nhìn con phố vắng lặng phía dưới. Tự hỏi tại sao tối nay Quang không tới. Chợt thấy nhớ đến quay quắt cái hôn nhẹ vào má, thấy cần đến thiết tha câu nói quen thuộc: “Ngủ ngon nhé em!” Khương bấm số điện thoại Quang liên tục tưởng như trở thành vô thức, mặc dù biết không nghe được gì ngoài “Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”<br/><br/>Tít tít. Một số máy lạ hoắc. “Em ra khỏi nhà, mở cửa đi.”<br/><br/>Khương tò mò. Vẫn với thói quen suy đoán trước những gì người khác định làm, Khương tự nhủ ắt hẳn không ai khác ngoài Quang.<br/><br/>Cửa mở. Làm gì có ma nào. Không lẽ mình bị lừa. Chưa kịp tìm đáp án cho thắc mắc thì…<br/><br/>Tít tít. “ Này, anh không đến đâu. Em đừng hí hửng thế chứ?”<br/><br/>Tức thật. Lần đầu tiên Khương bị một người giấu mặt bắt tẩy.<br/><br/>Tít tít. Vẫn số lạ đó. “Giờ thì quẹo trái, đếm 20 bước nhé.”<br/><br/>Tít tít. “Aứh quên. Em có lạnh thì khoác thêm áo vào. Trông em ăn mặc phong phanh thế kia…”<br/><br/>Là sao? Còn biết mình mặc gì nữa cơ à. Được rồi! Em sẽ đợi xem anh định làm gì. <br/><br/>Tít tít. “Tới rồi. Em có thấy chiếc xích lô ngay trước mặt không. Giờ thì mở tấm ván lên nhé. Điều bất ngờ đang nằm phía dưới đấy!”<br/><br/>Khương dáo dác ngó xung quanh. Không thấy bóng dáng một ai. Cô nhè nhẹ giở tấm ván lên bằng hai ngón tay. Gì thế này: một phần gà KFC kèm theo một mảnh giấy được xếp cẩn thận.<br/><br/>“Em ơi,<br/><br/>Chắc em đang đợi anh mở điện thoại để căn vặn anh: “ tại sao anh tắt máy? Có phải anh đổi số để nhắn tin cho Hải Thy trong công ty phải không? Anh đang giấu em chuyện gì thế?”...Vân vân và vân vân. Em ngốc quá! Trước giờ anh chưa làm điều gì để em bị tổn thương, đúng không! Đừng suy nghĩ lung tung nhé. <br/><br/>Sáng hôm qua đón em, nhìn gương mặt xanh xao và hốc mắt thâm quầng của em, anh chợt giật mình. Cô bé với đôi má hồng và đôi mắt tinh anh ( lúc nào cũng liếc qua liếc lại ) của anh đâu rồi?! Em bảo tại đêm trước nói chuyện điện thoại với anh tới 2g sáng nên mới thế. Anh còn tình cờ phát hiện em đang phải hoàn thành một dự án lớn trong tuần này. Em có biết mấy hôm nay em ốm đi nhiều lắm không? <br/><br/>Đến đêm thứ hai, thứ ba em vẫn tiếp tục “tám” hết chuyện này đến chuyện kia với anh tới khuya thì anh bắt đầu lo rồi đấy. Sao dạo này em lại chuyển thói quen nói chuyện khuya thế nhỉ! Anh sợ em sẽ bệnh mất thôi. Mà bệnh vì cái lí do “nhiều chuyện với anh mỗi tối” thì vô duyên quá em nhỉ! Nhưng anh bảo thế nào em cũng có nghe đâu. Anh lo cho em quá thì em lại chán. Anh mặc kệ em thì em lại nói anh không yêu. Anh chẳng biết phải làm thế nào cả. Cuối cùng mới nghĩ ra cách tắt điện thoại. Đó là cách duy nhất khiến cho em có thể đi ngủ sớm để giữ sức khỏe mà hoàn thành dự án tốt nhất. Lại không làm em chán! Trọn cả đôi đường. Anh thông minh chứ em nhỉ!<br/><br/>Có thể anh không là người đem lại cho em một tình yêu đầy bất ngờ và nhiều thú vị như em mong muốn, nhưng anh sẽ luôn là người xuất hiện những khi em cần anh nhất!” <br/><br/>Tình yêu đích thực chỉ có thể xây dựng trên niềm tin và sự chân thành. Lần đầu tiên thực tế và những suy đoán bắt bài người khác của Khương không trùng khớp với nhau.<br/><br/>Tít tít. “Đừng gọi lại cho số này làm gì. Đây chỉ là số điện thoại của một người đi đường tốt bụng cho anh mượn để chữa trị virus chán của cô gái mà anh đang yêu thôi. Ngủ ngon em nhé!”<br/><br/>Có một điều mà đến bây giờ Khương mới hiểu : hóa ra “chán” cũng là gia vị của tình yêu. Một sáng ngủ dậy tự nhiên thấy yêu anh nhiều hơn, đủ để Khương với tay lấy điện thọai hí hoáy: “Mặc dù anh tắt máy nhưng em vẫn thích nhắn tin. Để khi nào mở điện thoại lên anh sẽ thấy em chúc anh một ngày mới tốt lành…Cám ơn anh đã luôn ở bên cạnh em, ngay cả khi bỗng dưng ta chán nhau nhất…Để em hiểu rằng: Cái gì là của mình rồi sẽ vẫn là của mình, nếu em biết nâng niu gìn giữ không phải bằng tay mà bằng cả trái tim.”<br/><hr/><br/><p align="center"><a href="http://www.petalia.org/Loveland/neutac5.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://www.petalia.org/Loveland/neutac5.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="点击图片放大" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" width="300" height="300"/></a></p><br/><strong>KÝ TÊN</strong><br/><hr/><br/><marquee width="100%" behavior="scroll" scrollamount="5" direction="left"><a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/l.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/u.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/u.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/-.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/t.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/h.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/a.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/n.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/h.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/-.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/q.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/u.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/a.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/n.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/g.gif" border="0"></a> </marquee><br/><p align="center"><a href="http://pic70.picturetrail.com/VOL1794/11765046/20898987/342070099.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://pic70.picturetrail.com/VOL1794/11765046/20898987/342070099.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="点击图片放大" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" width="200" height="200"/></a></p><br/><p align="center"><a href="http://s593.photobucket.com/albums/tt18/antuongpro241188/?action=view&current=nobita-1.jpg" target="_blank"><img src="http://i593.photobucket.com/albums/tt18/antuongpro241188/nobita-1.jpg" border="0" alt="Photobucket"></a></p><br/>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://love12a8.com/blog/read.php?17</link>
<title><![CDATA[Anh xin lỗi]]></title> 
<author>nobita &lt;antuongpro241188@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góc tâm hồn]]></category>
<pubDate>Mon, 15 Jun 2009 15:32:05 +0000</pubDate> 
<guid>http://love12a8.com/blog/read.php?17</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p align="center"><span style="font-size: 14px;"><strong>Anh xin lỗi</strong><br/></span></p><br/><p align="center"><object width="100" height="50"><param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/388gkjsjpU" /><param name="quality" value="high" /><param name="wmode" value="transparent" /><embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/388gkjsjpU" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="270"></embed></object></p><br/><p align="center"><a href="http://files.myopera.com/LoanPham84/blog/1183612317e8.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://files.myopera.com/LoanPham84/blog/1183612317e8.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="点击图片放大" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/></p><br/><p align="center">Thơ <br/>Anh xin lỗi vì đã bỏ ra đi<br/>Cuồng dại như cánh chim bay ngược chiều gió thổi<br/>Giọt nước mắt em ngày nao rơi nóng hổi<br/>Chỉ khiến lòng anh thêm cháy khát tự do.<br/><br/>Anh xin lỗi vì những điều nhận và cho<br/>Anh chẳng bao giờ nghĩ về em trước nhất<br/>Chỉ khi nào lo sợ em đi mất<br/>Anh lại dịu dàng lời nói ngọt đầu môi.<br/><br/>Anh xin lỗi vì những khoảng cách xa xôi<br/>Của mỗi lần ghé thăm kéo dài từ tuần sang tháng<br/>Anh xin lỗi vì những lúc anh lơ đãng<br/>Nhớ tới một người khi đang nắm tay em.<br/><br/>Anh xin lỗi vì những phút dịu êm<br/>Được ở bên em mà anh không trân trọng<br/>Trái tim yêu ngày xưa từng cháy bỏng<br/>Nguội lạnh dần theo những chuyến đi xa.<br/><br/>Để một ngày khi năm tháng trôi qua<br/>Anh giật mình nỗi nhớ em da diết<br/>Đến bây giờ anh mới hiểu, anh mới hay, anh mới biết<br/>Em chính là bờ bến của đời anh.<br/><br/>Chỉ còn lại những điều rất mong manh<br/>Anh sẽ đợi, sẽ chờ tới khi em tha thứ<br/>Hãy để trái tim anh sau bao ngày say ngủ<br/>Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em…<br/><br/>Có chiếc lá bay ngược chiều gió thổi<br/>Mềm như em và xao xác như em…<br/><br/></p><br/><p align="center"><a href="http://gieo.files.wordpress.com/2007/03/teresa-p-pelaez-sorry.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://gieo.files.wordpress.com/2007/03/teresa-p-pelaez-sorry.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="点击图片放大" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" width="400" height="400"/></a></p><br/><strong>KÝ TÊN</strong><br/><hr/><br/><marquee width="100%" behavior="scroll" scrollamount="5" direction="left"><a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/l.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/u.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/u.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/-.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/t.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/h.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/a.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/n.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/h.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/-.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/q.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/u.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/a.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/n.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/g.gif" border="0"></a> </marquee><br/><p align="center"><a href="http://pic70.picturetrail.com/VOL1794/11765046/20898987/342070099.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://pic70.picturetrail.com/VOL1794/11765046/20898987/342070099.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="点击图片放大" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" width="200" height="200"/></a></p><br/><p align="center"><a href="http://s593.photobucket.com/albums/tt18/antuongpro241188/?action=view&current=nobita-1.jpg" target="_blank"><img src="http://i593.photobucket.com/albums/tt18/antuongpro241188/nobita-1.jpg" border="0" alt="Photobucket"></a></p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://love12a8.com/blog/read.php?16</link>
<title><![CDATA[Hoàng hậu Matsya]]></title> 
<author>Mr Lonely &lt;love12a8@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góc tâm hồn]]></category>
<pubDate>Sun, 14 Jun 2009 11:06:32 +0000</pubDate> 
<guid>http://love12a8.com/blog/read.php?16</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p align="center"><a href="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/04/24/271queen-260409.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/04/24/271queen-260409.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="点击图片放大" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/>Đến những tia nắng mặt trời rực rỡ cũng thấy xấu hổ trước vẻ đẹp lung linh huyền ảo và trí tuệ tuyệt vời của nàng. Làn da mềm mại như dòng nước êm đềm hoàn mỹ, đôi môi đỏ mọng và mắt đen láy tràn đầy sức sống.<br/><br/>Nàng được ví như cánh tay phải của nhà vua, luôn giúp đỡ ông trong các cuộc phân xử và đưa ra những quyết định sáng suốt cho đất nước.<br/><br/>Không ai có thể thoát khỏi đôi mắt sâu thẳm của nàng khi làm việc tội lỗi và nàng luôn biết ai là nạn nhân, ai là thủ phạm. Sự khoan hồng và uy tín của nàng đã vang dội khắp vương quốc. Mọi người trong vương quốc luôn tôn kính nàng vì những điều nàng làm cho thần dân, nhất là những người nghèo. <br/><br/>Cách cung điện không xa có một người đàn ông sống trong cảnh nghèo nàn không một xu dính túi. Ông đã bị địa chủ chiếm hết đất, mà tuổi tác của ông chỉ cho phép làm những công việc nhỏ nhặt, chẳng đủ nuôi vợ và những đứa con nhỏ.<br/><br/>Mỗi buổi sáng ông đi đến từng nhà để xin thức ăn, tiền hoặc công việc nào phù hợp. Lòng tốt của mọi người cũng tạm đủ cho ông và gia đình sống qua ngày. <br/><br/>Nhưng lòng ích kỷ bắt đầu nhen nhóm trong lòng người đàn ông, và ông thường xuyên ăn uống cho thoả thích rồi mới quay trở về nhà với những đồ thừa còn lại. Tất nhiên ông ta khôn khéo không để ai khám phá ra cái bí mật đó và thường trở về nhà với bộ mặt rầu rĩ. <br/><br/>Một ngày sau khi được một ngôi nhà tử tế cho đồ ăn và gạo, người đàn ông nghèo ích kỷ nghe kể rất nhiều về sự rộng lượng của hoàng hậu Matsya. Nàng sẽ đi qua vùng này để thăm người dân. <br/><br/>Ông ta đã nghĩ ngay đến một cách rằng, nếu khuôn mặt của ông thể hiện sự đói khổ nghèo hèn, chắc sẽ được hoàng hậu cho hẳn một túi đầy tiền vàng chứ không ít. Chỗ đó đủ cho ông ta lo được phần còn lại của cuộc đời mình, đủ mua thức ăn và cung cấp cho gia đình. Ông ta nghĩ ngay đến việc giữ cho mình một khoản riêng và chỉ đưa cho vợ một ít tiền, như vậy ông ta có thể thực hiện được những ước muốn của mình. <br/><br/>Nghĩ xong ông ta liền chạy đến chỗ xe ngựa của hoàng hậu và van nài lính canh cho phép ông ta được nói chuyện với nàng. Nghe tiếng cãi cọ bên ngoài, hoàng hậu Rani Matsya liền mở rèm xe và hỏi người lính xem ông ta muốn nói cái gì. <br/><br/>Người đàn ông bắt đầu quỳ xuống và lê gối đến gần nữ hoàng với những lời ca tụng nàng, cầu xin nàng ban cho ít của bố thí. Hoàng hậu nhíu mày rồi hỏi người đàn ông rằng ông ta có thể đưa cho nàng một thứ gì đấy để trao đổi lại không. Ngạc nhiên trước câu hỏi, người đàn ông liền nhìn xuống bát đầy gạo vừa xin được ở nhà nọ. Với sự khó chịu trong lòng, ông ta chỉ nhặt lên vài hạt gạo và đưa nó cho hoàng hậu. <br/><br/>Rani Matsya đếm được 5 hạt gạo và nhìn vào bát đầy gạo của ông ta rồi nói: “Ông sẽ nhận được nhiều hay ít là do bản thân ông”. Nói rồi nàng cho xe ngựa chạy đi.<br/><br/>Người đàn ông bắt đầu giận dữ và lăng mạ hoàng hậu. Ông ta chưa bao giờ nghĩ trường hợp đó sẽ xảy ra. “Cô ta có thể yêu cầu mình trao đổi lại như thế nào đây trong khi cô ta chẳng cho một thứ gì?” - người đàn ông nghĩ. Ông ta giận run người, lao về nhà đưa cho vợ cái bát đựng gạo, chợt nhìn thấy một bao tải ở lối ra vào. Vợ ông ta liền thuật lại rằng có một số người đã đến và để nó lại ở đây.<br/><br/>Ông ta liền mở bao tải ra và thấy đầy một tải gạo. Đặt bàn tay xù xì lên những hạt gạo, ông phát hiện thấy có một đồng tiền vàng nằm lẫn trong đó. Tức tốc ông đổ hết gạo ra và chỉ tìm thấy 5 đồng tiền vàng - đúng với 5 hạt gạo ông ta đã đưa cho hoàng hậu.<br/><br/>Sự hối tiếc len lỏi trong đầu người đàn ông: “Giá như mình đưa cả bát gạo đó cho nữ hoàng thì bây giờ đã có thể có một tải đầy vàng”. <br/><br/><p align="right"><b>Minh Anh<br/><br/>Theo SS</b></p><br/>Tags - <a href="http://love12a8.com/blog/tag.php?tag=ho%25C3%25A0ng" rel="tag">hoàng</a> , <a href="http://love12a8.com/blog/tag.php?tag=h%25E1%25BA%25ADu" rel="tag">hậu</a> , <a href="http://love12a8.com/blog/tag.php?tag=matsya" rel="tag">matsya</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://love12a8.com/blog/read.php?14</link>
<title><![CDATA[1000 con hạc giấy]]></title> 
<author>nobita &lt;antuongpro241188@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Góc tâm hồn]]></category>
<pubDate>Tue, 09 Jun 2009 17:59:37 +0000</pubDate> 
<guid>http://love12a8.com/blog/read.php?14</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<strong>1000 con hạc giấy </strong><br/><br/><p align="center"><object width="300" height="270"><param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/ADg2Qm2D0s" /><param name="quality" value="high" /><param name="wmode" value="transparent" /><embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/ADg2Qm2D0s" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="270"></embed></object></p><br/><br/>Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn... <br/><br/>Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.<br/>Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người. <br/>Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ. <br/>Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.<br/>Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.<br/><br/>Chàng trai bật khóc.<br/><br/>Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có. <br/><br/>Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.<br/><br/><p align="center"><a href="http://www.petalia.org/Loveland/1000hacgiay.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://www.petalia.org/Loveland/1000hacgiay.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="点击图片放大" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" width="200" height="400"/></a></p><br/><strong>KÝ TÊN</strong><br/><hr/><br/><marquee width="100%" behavior="scroll" scrollamount="5" direction="left"><a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/l.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/u.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/u.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/-.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/t.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/h.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/a.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/n.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/h.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/-.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/q.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/u.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/a.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/n.gif" border="0"></a> <a href="http://www.taochu.com"><img src="http://taochu.com/gen/gimg/25/g.gif" border="0"></a> </marquee><br/><p align="center"><a href="http://pic70.picturetrail.com/VOL1794/11765046/20898987/342070099.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://pic70.picturetrail.com/VOL1794/11765046/20898987/342070099.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="点击图片放大" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" width="200" height="200"/></a></p><br/><p align="center"><a href="http://s593.photobucket.com/albums/tt18/antuongpro241188/?action=view&current=nobita-1.jpg" target="_blank"><img src="http://i593.photobucket.com/albums/tt18/antuongpro241188/nobita-1.jpg" border="0" alt="Photobucket"></a></p><br/> 
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>