[Lên đầu] Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ! (P1)
Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ!
Tác giả: Tào Đình. - Dịch giả: Trang Hạ.
Đây không phải tiểu thuyết dâm loạn, đây chỉ là một câu chuyện xúc động lòng người sâu sắc. Cuốn sách nói về cái đẹp, và bày tỏ về nỗi đau, của Hạ Âu - một cô gái mang tiếng là đĩ, và người bạn trai Hà Niệm Bân. Những trắc trở trong đời cô thuật lại một chuyện tình đau xót.

"Nếu em là một cô gái trinh, tôi sẽ cưới em làm vợ. Nhưng xin lỗi, em chỉ là một con đĩ!"
CHƯƠNG I: CON ĐĨ HẠ ÂU
Đại Bản thường chỉ Hạ Âu nói: "Mày nuôi con đĩ này, làm sao mà trông cứ như gái trinh ấy nhể?" Tôi không thích mọi người gọi Hạ Âu là đĩ, nhưng Hạ Âu đích thực là một điếm bán thân nuôi miệng, mà tôi cũng không nói được đĩ và điếm và thì khác nhau ở chỗ nào.
Tuy nhiên vẫn cứ không thích mọi người gọi thế. Tôi chưa từng phân tích lý do.
Hạ Âu năm nay mười chín, Hạ Âu rất xinh đẹp. Cô gái xinh đẹp Hạ Âu là một con đĩ,
không thích cười không nhiều lời. Mặt cô luôn tràn đầy một nỗi thanh tân.Đó là nguyên nhân vì sao thằng bạn tốt của tôi Đại Bản toàn bảo Hạ Âu nom như là gái trinh. Có thể nói Hạ Âu là một con đĩ không có trách nhiệm với công việc, cụ thể ở chỗ, cô vĩnh viễn không bao giờ rên rỉ trên giường. Gái giang hồ tiếng rên dâm dật, âm thanh lúc cao thất thanh lúc hổn hển đứt đoạn, kích thích và triền miên. Hạ Âu khi lên giường toàn cắn chặt môi, chịu đựng chứ không phát ra bất cứ âm thanh nào.
Lần đầu tôi làm tình với Hạ Âu khi cô mới mười sáu. Khi tôi vừa đi vào cô ta, sự biểu lộ đau đớn của cô làm tôi nhầm tưởng tôi đang hiếp dâm một trinh nữ, không cầm lòng được tôi đã vỗ về an ủi cô. Khi đi được vào hoàn toàn rồi, mới phát hiện mình bị lừa, tôi lẳng lặng và tức tối XXX cô ta một mẻ. Tắt đèn.
Tôi không thích thấy vẻ khổ sở của cô ta, tuy tôi cho rằng đó là cô ta giả vờ.
Có lẽ là đau quá, cô ta nói nhỏ một câu:
"- Anh nhẹ chútđi !"
"- Khôngđược ! "
"- Vì sao?"
"- Vì em chỉ là một conđĩ !"
Sau này Hạ Âu không bao giờ thốt lên một lời lúc ở trên giường nữa. Hạ Âu vốn đã ít lời,
thành ra làm tôi trở nên như con yêu râu xanh đang yêu mê một con búp bê bơm không
khí vậy.
Tôi biết tôi không phải yêu râu xanh, Hạ Âu cũng biết điều đó. Ngoài lúc lên giường, tôi đối xử với Hạ Âu có thể coi như là một quân tử, tháng nào cũng đưa lương đều đặn, đúng ngày, không chậm không thiếu. mà cô ta cũng có quyềntựdo và không gian của riêng cô, tất nhiên lúc nào tôi có nhu cầu thì cô phải có mặt. Đôi khi, tôi cảm thấy Hạ Âu đâu phải thuộc hạng người làm đĩ, hoặc có thể cô ta chỉxấu trước mắt tôi, hoặc có thể dáng vẻ côấy buộc cô ấy cố gắng làm ra vẻ ngây thơ - suốt ngày chỉ mặc quần bò, buộc tóc đuôi gà. Cho dù vóc sắc cô có thể làm vẻ hấp dẫn của cô càng đàn bà hơn.
Hạ Âu học đại học năm thứ hai. Ban ngày cô lên lớp bình thường,đêm về cô đến nhà tôi. Bạn bè thường hỏi, vì sao tôi không kiếm một cô bạn gái như thói thường mà lại đi bao một con đĩ làm tình nhân? Ha ha, tôi nghĩ có khi những conđàn bà miệng leo lẻo ái ái ân ân nói yêu tôi, có khi đâu đã chắc gì được như Hạ Âu, em đã nói rõ rồi, em cần tiền.
Trong khi Hạ Âu câu đầu tiên nói với tôi là: "Thưa ông, em có thể ngủ với ông không?" Ha, nói trắng phớ luôn!
Đó là 4 năm trước, hôm đó tôi với vài người đồng nghiệp đi tiêu khiển ởmột quán bar tên là Yêu Lục. Hạ Âu quần bò, khoác ba lô kiểu học sinh bình thường,đến trước mặt tôi, và đã nói với tôi câu nói đó. Khi nói, côấy nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
"- Cái gì?"
Tôi tưởng tôi nghe nhầm, cho dù lúc đó quán bar đang bật nhạc đồng quê nhè nhẹ.
"- Em... em có thể ngủ với ông."
Cô ta nhắc lại, âm sắc kiên định hơn mọi tưởng tượng.
Mấy thằng bạn giời đánh, thường ngày vẫn sợ gầm trời không ai biết làm loạn, bắt đầu ồn
ào lên, tới tấp chỉ trích Hạ Âu đáng lẽ nên ngủ với một người một đêm, thậm chí có người bắt đầu vuốt lên mặt cô, xoa ngực cô. Hạ Âu sợ hãi, song không bỏ đi, không né tránh, cứ nhìn tôi thôi.
"- Cô bao nhiêu tuổi rồi? Cô vị thành niên à?"
Nhìn cái thân hình nhỏ bé phát dục chưa lấy gì làm đầy đủ của cô, tôi không khỏi nghi ngờ. Nhưng đôi mắt của cô quá đẹp, màu da trắng thấm từ trong ra vẻ ngoài mang một vẻ cuốn hút khó tưởng tượng nổi.
Khi lớn hết, hẳn có lẽ cô ta sẽ là một vai ra trò đây!
"- Tôi đã 16!"
Cô ta nói khẽ.
"- Bé thế thôi á? Cô làm nghề gì?"
Xem ra côấy có vẻ không thể làm nổi cái nghề làm đĩ!
"-... Làm đĩ "
Nói câu này, cô tỏ rõ vẻ rúm ró.
" - Cô cần tiền à? Tuổi còn bé thế này mà không chịu học hành"
Chút lý trí còn tồn tại trong tôi đã lên giọng giáo huấn cô, vả chăng tôi muốn nói thêm vài
câu mà. Nhưng khi nhìn vào đôi đồng tử nông và trơ, tôi thấy tôi đã nhầm tưởng mình thông minh, cái nhìn kia bình thản, tự nhiên, như hỏi ý kiến người lãnh đạo một vấn đề gì đó. Sau đó tôi mang cô ta về nhà, nhưng không giữ cô lại qua đêm. Làm xong chuyện kia, cho cô ta năm trăm tệ, thả cô tađi. Tôi thừa nhận tốiđó khi tôi gọi cô tađi, ánh mắt lưu luyến của cô ta làm tôi hơi có ý tiếc, nhưng tôi vẫn lạnh lùngđóng sập cửa chính, dặn chính mình:
"Cô ta chỉ là một con đĩ"để an ủi nỗi ân hận cứ day dứt mãi trong tôi.
Một con điếm kỳ dị. Tôi cườiđau khổ với tôi, trầnđời này cái chó gì cũng cóđủ rồi, gặp
càng nhiều, thì thành thục càng nhanh thôi mà. Nhưng tôi không thể ngờ rằng, trong hai năm sau, tôi gặp lại cô ấy, và hứa, bao nuôi cô ấy 2 năm, hai năm đó nếu cần thì ở luôn tại nhà tôi, mỗi tháng tôi cho cô ấy hai nghìn tệ.
Tác giả: Tào Đình. - Dịch giả: Trang Hạ.
Đây không phải tiểu thuyết dâm loạn, đây chỉ là một câu chuyện xúc động lòng người sâu sắc. Cuốn sách nói về cái đẹp, và bày tỏ về nỗi đau, của Hạ Âu - một cô gái mang tiếng là đĩ, và người bạn trai Hà Niệm Bân. Những trắc trở trong đời cô thuật lại một chuyện tình đau xót.

"Nếu em là một cô gái trinh, tôi sẽ cưới em làm vợ. Nhưng xin lỗi, em chỉ là một con đĩ!"
CHƯƠNG I: CON ĐĨ HẠ ÂU
Đại Bản thường chỉ Hạ Âu nói: "Mày nuôi con đĩ này, làm sao mà trông cứ như gái trinh ấy nhể?" Tôi không thích mọi người gọi Hạ Âu là đĩ, nhưng Hạ Âu đích thực là một điếm bán thân nuôi miệng, mà tôi cũng không nói được đĩ và điếm và thì khác nhau ở chỗ nào.
Tuy nhiên vẫn cứ không thích mọi người gọi thế. Tôi chưa từng phân tích lý do.
Hạ Âu năm nay mười chín, Hạ Âu rất xinh đẹp. Cô gái xinh đẹp Hạ Âu là một con đĩ,
không thích cười không nhiều lời. Mặt cô luôn tràn đầy một nỗi thanh tân.Đó là nguyên nhân vì sao thằng bạn tốt của tôi Đại Bản toàn bảo Hạ Âu nom như là gái trinh. Có thể nói Hạ Âu là một con đĩ không có trách nhiệm với công việc, cụ thể ở chỗ, cô vĩnh viễn không bao giờ rên rỉ trên giường. Gái giang hồ tiếng rên dâm dật, âm thanh lúc cao thất thanh lúc hổn hển đứt đoạn, kích thích và triền miên. Hạ Âu khi lên giường toàn cắn chặt môi, chịu đựng chứ không phát ra bất cứ âm thanh nào.
Lần đầu tôi làm tình với Hạ Âu khi cô mới mười sáu. Khi tôi vừa đi vào cô ta, sự biểu lộ đau đớn của cô làm tôi nhầm tưởng tôi đang hiếp dâm một trinh nữ, không cầm lòng được tôi đã vỗ về an ủi cô. Khi đi được vào hoàn toàn rồi, mới phát hiện mình bị lừa, tôi lẳng lặng và tức tối XXX cô ta một mẻ. Tắt đèn.
Tôi không thích thấy vẻ khổ sở của cô ta, tuy tôi cho rằng đó là cô ta giả vờ.
Có lẽ là đau quá, cô ta nói nhỏ một câu:
"- Anh nhẹ chútđi !"
"- Khôngđược ! "
"- Vì sao?"
"- Vì em chỉ là một conđĩ !"
Sau này Hạ Âu không bao giờ thốt lên một lời lúc ở trên giường nữa. Hạ Âu vốn đã ít lời,
thành ra làm tôi trở nên như con yêu râu xanh đang yêu mê một con búp bê bơm không
khí vậy.
Tôi biết tôi không phải yêu râu xanh, Hạ Âu cũng biết điều đó. Ngoài lúc lên giường, tôi đối xử với Hạ Âu có thể coi như là một quân tử, tháng nào cũng đưa lương đều đặn, đúng ngày, không chậm không thiếu. mà cô ta cũng có quyềntựdo và không gian của riêng cô, tất nhiên lúc nào tôi có nhu cầu thì cô phải có mặt. Đôi khi, tôi cảm thấy Hạ Âu đâu phải thuộc hạng người làm đĩ, hoặc có thể cô ta chỉxấu trước mắt tôi, hoặc có thể dáng vẻ côấy buộc cô ấy cố gắng làm ra vẻ ngây thơ - suốt ngày chỉ mặc quần bò, buộc tóc đuôi gà. Cho dù vóc sắc cô có thể làm vẻ hấp dẫn của cô càng đàn bà hơn.
Hạ Âu học đại học năm thứ hai. Ban ngày cô lên lớp bình thường,đêm về cô đến nhà tôi. Bạn bè thường hỏi, vì sao tôi không kiếm một cô bạn gái như thói thường mà lại đi bao một con đĩ làm tình nhân? Ha ha, tôi nghĩ có khi những conđàn bà miệng leo lẻo ái ái ân ân nói yêu tôi, có khi đâu đã chắc gì được như Hạ Âu, em đã nói rõ rồi, em cần tiền.
Trong khi Hạ Âu câu đầu tiên nói với tôi là: "Thưa ông, em có thể ngủ với ông không?" Ha, nói trắng phớ luôn!
Đó là 4 năm trước, hôm đó tôi với vài người đồng nghiệp đi tiêu khiển ởmột quán bar tên là Yêu Lục. Hạ Âu quần bò, khoác ba lô kiểu học sinh bình thường,đến trước mặt tôi, và đã nói với tôi câu nói đó. Khi nói, côấy nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
"- Cái gì?"
Tôi tưởng tôi nghe nhầm, cho dù lúc đó quán bar đang bật nhạc đồng quê nhè nhẹ.
"- Em... em có thể ngủ với ông."
Cô ta nhắc lại, âm sắc kiên định hơn mọi tưởng tượng.
Mấy thằng bạn giời đánh, thường ngày vẫn sợ gầm trời không ai biết làm loạn, bắt đầu ồn
ào lên, tới tấp chỉ trích Hạ Âu đáng lẽ nên ngủ với một người một đêm, thậm chí có người bắt đầu vuốt lên mặt cô, xoa ngực cô. Hạ Âu sợ hãi, song không bỏ đi, không né tránh, cứ nhìn tôi thôi.
"- Cô bao nhiêu tuổi rồi? Cô vị thành niên à?"
Nhìn cái thân hình nhỏ bé phát dục chưa lấy gì làm đầy đủ của cô, tôi không khỏi nghi ngờ. Nhưng đôi mắt của cô quá đẹp, màu da trắng thấm từ trong ra vẻ ngoài mang một vẻ cuốn hút khó tưởng tượng nổi.
Khi lớn hết, hẳn có lẽ cô ta sẽ là một vai ra trò đây!
"- Tôi đã 16!"
Cô ta nói khẽ.
"- Bé thế thôi á? Cô làm nghề gì?"
Xem ra côấy có vẻ không thể làm nổi cái nghề làm đĩ!
"-... Làm đĩ "
Nói câu này, cô tỏ rõ vẻ rúm ró.
" - Cô cần tiền à? Tuổi còn bé thế này mà không chịu học hành"
Chút lý trí còn tồn tại trong tôi đã lên giọng giáo huấn cô, vả chăng tôi muốn nói thêm vài
câu mà. Nhưng khi nhìn vào đôi đồng tử nông và trơ, tôi thấy tôi đã nhầm tưởng mình thông minh, cái nhìn kia bình thản, tự nhiên, như hỏi ý kiến người lãnh đạo một vấn đề gì đó. Sau đó tôi mang cô ta về nhà, nhưng không giữ cô lại qua đêm. Làm xong chuyện kia, cho cô ta năm trăm tệ, thả cô tađi. Tôi thừa nhận tốiđó khi tôi gọi cô tađi, ánh mắt lưu luyến của cô ta làm tôi hơi có ý tiếc, nhưng tôi vẫn lạnh lùngđóng sập cửa chính, dặn chính mình:
"Cô ta chỉ là một con đĩ"để an ủi nỗi ân hận cứ day dứt mãi trong tôi.
Một con điếm kỳ dị. Tôi cườiđau khổ với tôi, trầnđời này cái chó gì cũng cóđủ rồi, gặp
càng nhiều, thì thành thục càng nhanh thôi mà. Nhưng tôi không thể ngờ rằng, trong hai năm sau, tôi gặp lại cô ấy, và hứa, bao nuôi cô ấy 2 năm, hai năm đó nếu cần thì ở luôn tại nhà tôi, mỗi tháng tôi cho cô ấy hai nghìn tệ.

Thông thường thì bạn sẽ làm gì với một chiếc lá? Bạn sẽ ghi ngày kỷ niệm rồi ép vào sách? Bạn sẽ ghi đôi câu vu vơ, lãng mạn để nhớ về một buổi sáng sân trường nào đó ? Một ngày, bé Út đưa cho tôi một chiếc lá bằng giấy, màu xanh dương : “Chị Hai viết cho bé một lá nghe! Ghi những điều Xấu chị đã làm cho Trái Đất lên một mặt lá, mặt kia ghi những điều Tốt chị có thể làm cho Trái Đất”.
Bé đưa cho ba một lá, cho má một lá, rồi mang tập lá chạy sang nhà lũ bạn hàng xóm. Đó là bài tập ngoại khóa của bé về môi trường. Và cũng là chiếc lá đầu tiên tôi nhận được trong ý thức về bổn phận. Nó không phải là chiếc lá vô tình rơi trên tóc hay thốt bay vèo lên từ giỏ xe. Chiếc lá, không hiểu sao lại làm tôi băn khoăn suốt một ngày. Đến tận đêm, khi chỉ còn một mình, tôi mới lấy cây viết ra và viết lên chiếc lá:
“Đổ nước sạch ra sân để chơi trượt nước với con mèo”
“Mùa thu, vẫn bật điều hoà xuống 16 độ để đắp chăn ngủ tít”
“Thường xuyên quên tắt đèn khi ra khỏi phòng”.
Lỗi lầm này rủ rê thêm lỗi lầm khác. Một mặt lá chừng như quá nhỏ với những điều vô tâm tôi đã làm. Thế nhưng, ở mặt kia chiếc lá, tôi lại chẳng dám viết gì. Tôi sợ lại là những lời hứa, mà vì cái tính vô tâm, lại ưa tiện nghi thoải mái của mình, tôi không thực hiện được.
Đến ngày ngoại khoá, bé út mời cả nhà đến trường xem cây Môi Trường, sáng kiến của lớp 2A8. Cái cây bằng giấy với vòm lá sum sê. Tôi tìm thấy chiếc lá của mình gần chiếc lá của ba: “Ký mua một cây sung cổ thụ về trồng trước cổng công ty” “”Đi Vũng Tàu, vứt lại vỏ chai nhựa”. Nhận ra cả nét chữ của mẹ “Đi chợ, thích xin thêm túi nylon”, “Không thích dùng gỗ công nghiệp, thích dùng đồ gỗ rừng”.
Hàng trăm chiếc lá là hàng trăm nỗi tiếc nuối. Và những lời hứa dám thực hiện vì Trái Đất thì mới ít ỏi làm sao.
***
Lớp tôi đang quyên góp tiền bạc, sách vở, chăn màn cho những gia đình là nạn nhân của trận lũ quét khủng khiếp ở Yên Bái. Tôi biết, hàng cứu trợ rồi sẽ đến nơi, với một số người là kịp thời, với một số người, trong đó có những người bạn cùng tuổi với chúng tôi, đã là quá muộn.
“Rừng là một rào chắn an toàn, một khi bị chặt đến cùn mòn cạn kiệt, những cơn mưa nhỏ cũng có thể tạo nên lũ quét - thảm họa chết người từ những đỉnh núi trọc đổ xuống những thung lũng có dân cư sinh sống bên dưới”. Những bài học mà tôi đã học một cách hững hờ, giờ đã biến thành sự thật khủng khiếp.
Chúng ta chỉ có duy nhất một Trái Đất này, như mái nhà duy nhất để sinh sống, mảnh vườn duy nhất để trồng cấy, một bầu dưỡng khí duy nhất để thở... những báu vật mà chúng ta chẳng thể có được hai lần. Bởi vậy hãy nâng niu, bạn nhé! Hãy lật chiếc lá của mình trên cây ân hận, viết thêm những lời hứa chắc chắn thực hiện...
[Lên đầu] "Nút áo"

Dạo gần đây, mẹ tôi bỗng thay đổi. Ba đưa đón tôi đi học, cho tôi ăn và tắm cho tôi. Tôi đã là sợ mẹ ốm khi thấy dáng đi của mẹ thay đổi, lưng thẳng và bụng to dần lên. Mẹ hay nhắc nhở tôi đừng chạy nhảy và lao vào ôm mẹ như trước. Tôi cảm thấy cô độc, hệt như mình bị bỏ rơi. Điều duy nhất vẫn y như cũ là mẹ vẫn hôn nhẹ lên trán khi tôi sắp ngủ. Một lần, tôi giả vờ nhắm mắt, nhưng bị mẹ phát hiện vì thật ra tôi đang khóc. Mẹ an ủi bằng cách chia sẻ với tôi một bí mật: “Con sắp có em rồi đấy!”. “Thật hả mẹ?” – Tôi hoảng hồn. Có lẽ vì thế mà mẹ không còn thương yêu tôi như trước nữa.
Cái Vân cùng lớp cũng có cùng hoàn cảnh như tôi.
- Tớ còn phải tự đánh răng cơ. Mẹ bảo tớ phải học cách tự chăm sóc thôi, vì mẹ tớ sẽ bận chăm sóc em bé! – Nó thở ngắn than dài, tâm sự với tôi.
Thông cảm với nhau, chúng tôi thân thiết thật là dễ dàng. Các giờ ra chơi, tôi và Vân hay nói chuyện về bọn trẻ con tí xíu, yếu ớt đến nỗi không thể tự đi được, da đỏ hỏn, không biết nói, không đứa nào có răng, nhưng lại khóc rất to… Mỗi khi phát hiện ra thêm một đặc điểm kỳ quặc của lũ con nít, hai đứa lại thêm một chút lo sợ. Lẽ nào một đứa trẻ như thế lại sắp hiện diện trong nhà mình, sắp lấy đi tất cả tình yêu thương của ba mẹ.
Một hôm, nhỏ Vân chợt hỏi tôi: “Bọn nhỏ đó từ đâu đến nhỉ?”. Tôi phỏng đoán rụt rè: “Hình như là trong bắp cải, tớ từng thấy một cái ảnh một đứa như thế ngồi trong bắp cải”. Vân lắc mạnh bím tóc: “Sai rồi, chẳng lẽ má tớ và mẹ cậu sẽ lên Đà Lạt, tìm em bé trong bắp cải hay sao? Má tớ và mẹ cậu phải đến bệnh viện. Ở đó, em bé rất nhiều!”.
Tối hôm ấy, mẹ ngồi gần, lắng nghe tôi tập đàn. Bỗng mẹ xoa nhẹ lên bụng, bảo tôi: “Em đang nghe con chơi nhạc đấy!”. “Em ở đâu cơ?” – Tôi ngạc nhiên. Mẹ cười âu yếm: “Em trong bụng mẹ đây chứ đâu!”. Liền hôm sau, tôi hốt hoảng thông báo điều bí mật với nhỏ bạn. Nó té ngửa: “Sao kỳ vậy?!”
Tôi nhìn bụng mẹ mỗi ngày một lớn hơn, hỏi khẽ: em bé sẽ chui ra bằng cách nào. Mẹ cười: “Lớn lên con sẽ biết!”. Nhỏ Vân cũng chẳng khá hơn. Nó đã bị la khi cứ tò mò bám hỏi. Hai đứa vô cùng thắc mắc. Sau giờ học, cả hai chạy qua hiệu sách gần trường. Có một quyển sách in hình bà mẹ bụng tròn xoe. Cả hai đứa bị chú bảo vệ đuổi sang quầy truyện tranh khi vừa lật mở trang bìa. Tuy nhiên, cả tôi và Vân đều kịp nhìn thấy bức hình bà mẹ không mặc áo, trên bụng tròn xoe có một cái rún lồi to như một nút áo.
Tôi có em trước Vân hơn nửa tháng. Một thằng nhóc trán dô và khóc to khiếp. Em của Vân cũng con trai. Ngồi trên băng ghế, Vân tự hào: “Thằng nhóc biết cười với tớ đó nha!”. Tôi vênh mặt: “Em tớ nhú răng sữa rồi. Mẹ hứa nếu tớ ngoan, mẹ sẽ cho tớ bế em!”.
Giờ lớn lên, cả tôi và Vân hay bật cười khi nhớ lại cái ý nghĩ kỳ quặc của hai đứa là các bà mẹ đã mở “nút áo” ở bụng, là cái rún, cho em bé chui ra. Nhưng chúng tôi sẽ nhớ hơn hết cảm giác trìu mến tràn đầy khi kể cho nhau nghe về những đứa em bé bỏng yêu thương mà chúng tôi đã may mắn được làm anh, làm chị.

13/07/2010 21:39, 

